Đề bài. Một câu chuyện có thể được nhiều người chứng kiến, đánh giá và kể lại theo những cách khác nhau. Hãy hình dung xem những chuyện cổ tích mà em đã đọc có thể được kể lại như thế nào. Nhập vai vào một nhân vật trong câu chuyện là một trong những cách làm cho câu chuyện trở nên khác lạ, thú vị và tạo ra hiệu quả bất ngờ. Em có muốn trải nghiệm những điều khác lạ, thú vị và bất ngờ như vậy không?
Bài tham khảo 1:
Đóng vai nhân vật người em kể lại truyện Cây khế:
Tôi sinh ra trong một gia đình nông dân. Vì chăm chỉ làm lụng nên bố mẹ tội cũng có của ăn của để, hi vọng sau này cho anh em tôi làm vốn sinh nhai. Nhưng rồi cha mẹ tôi mất đột ngột. Anh trai tôi đã không làm như lời cha mẹ dặn trước lúc lâm chung là chia đều tài sản cho hai anh em mà chiếm hết gia tài, chỉ để lại cho tôi một túp lều nhỏ và cây khế còi cọc ở góc vườn.
Tôi chấp nhận mà không hề kêu ca, than phiền gì. Hằng ngày, tôi phải mò cua bắt ốc, cày thuê, cuốc mướn để sống. Cây khế trở thành tài sản quý giá nhất và là người bạn thân thiết của tôi. Tôi chăm sóc nó chu đáo, tận tình như người bạn. Vì vậy mà cây khế lớn rất nhanh và chẳng bao lâu đã ra hoa kết quả. Đến mùa khế chín, những chùm khế chín vàng óng, thơm lừng báo hiệu một mùa khế bội thu. Không thể nào nói hết được niềm hạnh phúc của mọi người trong gia đình tôi. Tôi đã đan những chiếc sọt để ngày mai đem khế ra chợ đổi lấy gạo. Sáng hôm đó, khi vừa thức dậy, tôi đã nhìn thấy trên cây khế có một con chim to với bộ lông sặc sỡ đang ăn những quả khế chín. Lòng tôi đau như cắt. Tôi chạy đến dưới gốc cây và nói: “Chim ơi! Ngươi ăn khế của ta thì gia đình ta biết lấy gì để sống?”. Chim bỗng ngừng ăn và cất tiếng trả lời: “Ăn một quả trả một cục vàng, may túi ba gang mang đi và đựng”. Nói rồi chim bay đi. Tôi không tin lắm vào chuyện lạ lùng đó nhưng vẫn bảo vợ may cho mình một chiếc túi ba gang. Sáng hôm sau, chim đến từ sớm và đưa tôi ra một hòn đảo nhỏ giữa biển. Tôi không thể tin vào những gì hiện ra trước mắt. Cả hòn đảo toàn vàng bạc châu báu chất đống. Cả hòn đảo ánh lên màu vàng làm tôi bị lóa mắt. Không hề có một bóng người. Tôi cảm thấy lo sợ, cứ đứng yên một chỗ. Nhưng rồi chim vỗ cánh và giục giã: “Anh hãy lấy vàng bạc, châu báu vào túi, rồi tôi đưa về.” Lúc đó tôi mới dám nhặt vàng cho vào đầy túi ba gang rồi lên lưng chim để trở về đất liền.
Từ đó, gia đình tôi không còn phải ăn đói mặc rách nữa. Tôi dựng một căn nhà khang trang ngay trong khu vườn, nhưng vẫn giữ lại túp lều và cây khế.
Tôi dùng số của cải đó chia cho những người dân nghèo khổ trong làng. Cây khế bây giờ đã to lớn, toả bóng mát xuống cả một góc vườn. Mùa khế nào tôi cũng chờ chim thần đến để bày tỏ lòng biết ơn.
Câu chuyện lan đến tai người anh trai tôi. Một sáng, anh đến nhà tôi rất sớm. Đây là lần đầu tiên anh tới thăm tôi kể từ ngày bố mẹ mất. Anh đòi tôi đổi toàn bộ gia sản của anh lấy túp lều và cây khế. Tôi rất buồn khi phải chia tay với căn nhà và cây khế. Nhưng trước lời cầu khẩn của anh, tôi đành bằng lòng. Cả gia đình anh chuyển về túp lều cũ của tôi. Ngày nào anh cũng ra dưới gốc khế chờ chim thần đến. Mùa khế chín, chim cũng trở về ăn khế. Vừa thấy chim, anh tôi đã khóc lóc, kêu gào thảm thiết và đòi chim phải trả vàng. Chim cũng hứa sáng mai sẽ đưa anh tôi ra đảo vàng và dặn may túi ba gang. Tối hôm đó, anh tôi thức cả đêm để may túi mười gang ngày mai đi lấy vàng. Anh đi cùng chim thần từ rất sớm, nhưng đến tối mịt vẫn chưa về. Cả làng đồn nhau rằng những ngư dân đã nhìn thấy chim thần chở anh ngã nhào xuống biển, cả anh và số vàng cùng chìm sâu xuống lòng nước mênh mông kia. Dù đã tìm kiếm nhưng không thấy nên mọi người đành chấp nhận rằng anh đã chết dưới đáy biển.
Tôi trở lại sống ở nhà cũ, cùng túp lều và cây khế. Nhưng chim thần không bao giờ còn quay trở lại nữa… Anh trai tôi đã không thể quay trở về chỉ vì lòng tham vô đáy. Một nỗi buồn man mác dâng lên trong lòng tôi.
Bài tham khảo 2:
Đóng vai nhân vật Tấm kể lại truyện Tấm - Cám
Tôi là Tấm, một cô gái mồ côi mẹ từ khi còn rất nhỏ. Sau khi mẹ tôi mất, cha tôi lấy thêm vợ mới. Từ đó, cuộc sống của tôi không còn được êm ấm như trước nữa. Mẹ kế và em cùng cha khác mẹ của tôi là Cám thường xuyên đối xử không tốt với tôi. Họ luôn bắt tôi làm hết việc nhà, từ quét dọn, nấu cơm cho đến chăn trâu, gánh nước. Dù phải làm rất nhiều việc vất vả, tôi vẫn luôn cố gắng nhẫn nhịn và chăm chỉ làm việc.
Một hôm, mẹ kế sai tôi và Cám đi bắt tôm tép ngoài đồng. Tôi chăm chỉ làm việc nên giỏ tôm tép nhanh chóng đầy. Thế nhưng Cám lại lười biếng, chỉ rong chơi suốt buổi. Khi thấy giỏ tôi đầy, Cám liền lừa tôi xuống ao tắm rồi nhanh tay trút hết tôm tép của tôi vào giỏ của nó và mang về trước. Khi lên bờ, thấy giỏ mình trống rỗng, tôi buồn tủi vô cùng và chỉ biết ngồi khóc. Bỗng lúc ấy, Bụt hiện lên an ủi tôi và bảo tôi tìm xem còn gì trong giỏ không. Tôi tìm lại thì thấy còn một con cá bống nhỏ. Theo lời Bụt dặn, tôi mang cá bống về nuôi trong giếng và ngày ngày cho nó ăn.
Thế nhưng mẹ con Cám phát hiện ra con cá bống của tôi. Họ lừa tôi đi chăn trâu xa rồi bắt cá bống lên làm thịt. Khi trở về, biết cá bống đã bị giết, tôi đau buồn đến bật khóc. Một lần nữa Bụt lại hiện lên, khuyên tôi nhặt xương cá bống đem chôn vào bốn cái lọ rồi giấu dưới bốn chân giường.
Ít lâu sau, nhà vua mở hội lớn để kén chọn vợ. Tôi cũng rất muốn được đi xem hội như bao người khác, nhưng mẹ kế lại trộn lẫn thóc với gạo rồi bắt tôi phải nhặt xong mới được đi. Tôi buồn bã ngồi nhặt thóc gạo thì Bụt lại hiện lên, sai đàn chim sẻ xuống giúp tôi nhặt nhanh chóng. Khi việc xong, Bụt còn cho tôi một bộ quần áo đẹp cùng đôi giày xinh xắn để đi dự hội.
Tôi vui mừng mặc quần áo đẹp rồi vội vàng lên đường. Nhưng khi đi qua một cây cầu nhỏ, tôi vô ý đánh rơi một chiếc giày xuống nước. Nhà vua đi ngang qua, nhặt được chiếc giày nhỏ nhắn ấy và cho rằng đó chắc chắn là của một cô gái rất xinh đẹp. Vua liền ra lệnh cho các cô gái trong vùng thử giày, ai đi vừa sẽ được chọn làm vợ.
Rất nhiều cô gái đến thử giày nhưng không ai đi vừa cả. Khi đến lượt tôi, chiếc giày vừa khít với chân tôi. Nhà vua vô cùng vui mừng và quyết định đón tôi vào cung làm hoàng hậu.
Tưởng rằng từ đó cuộc sống của tôi sẽ bình yên, nhưng mẹ con Cám vẫn tiếp tục hãm hại tôi. Họ nhiều lần tìm cách giết tôi. Tuy vậy, nhờ sự giúp đỡ của Bụt và sự kiên cường của bản thân, tôi đã nhiều lần sống lại dưới những hình dạng khác nhau như chim vàng anh, cây xoan đào, khung cửi và cuối cùng là quả thị. Sau bao nhiêu gian khổ, tôi cũng được trở lại làm người và đoàn tụ với nhà vua.
Từ đó về sau, tôi sống hạnh phúc trong cung và những kẻ làm điều xấu cuối cùng cũng phải nhận lấy hậu quả xứng đáng.
Câu chuyện của tôi đã cho thấy rằng người hiền lành, chăm chỉ cuối cùng sẽ được hưởng hạnh phúc, còn những kẻ độc ác và tham lam thì sớm muộn cũng phải trả giá cho những việc làm sai trái của mình.