Đoạn cuối bài thơ “Tiếng gà trưa” của Xuân Quỳnh gồm có 2 khổ thơ nói lên những cảm xúc, những ý nghĩ sâu sắc, tốt đẹp của người lính trên đường hành quân xa vào Nam đánh Mĩ.
Xuân Quỳnh (1942-1988) nổi tiếng với những bài thơ năm chữ như: “Thuyền và biển “, “Sóng”, “Tiếng gà trưa”,... biểu lộ một hồn thơ nồng nàn, đằm thắm, dào dạt thương yêu.
“Cuộc chia tay của những con búp bê” có bao nhiêu cảnh buồn đau tê tái. Cảnh Thành và Thủy “nức nở” nước mắt “tuôn ra như suối” ướt đẫm cả gối và hai cánh tay áo giữa đêm khuya.
Hạnh phúc biết bao của những trẻ thơ được sống yên vui dưới mái ấm gia đình, trong tình thương của bố mẹ. Đau khổ biết bao đối với những đứa con thơ khi bố mẹ bỏ nhau phải sống trong cảnh “sẩy đàn tan nghé”. Bé Thành đã kể lại một cách xúc động những đau khổ của hai anh em trước bi kịch gia đình.
Trước bi kịch gia đình, tình cảm của hai anh em Thành và Thủy càng trở nên thiết tha, rất mực gần gũi, thương yêu, chia sẻ và quan tâm lẫn nhau. Suốt đêm nghe em gái khóc thì Thành cũng đau khổ “nước mắt cứ tuôn ra như suối”.