Ngày xưa có một bà cụ già cô đơn nghèo khổ, sống trong một túp lều. Lưng bà còng, mái tóc bạc phơ, gương mặt hiền lành, phúc hậu. Bà làm nghề mò cua bắt ốc để kiếm sống.
Hôm ấy, sau khi thi môn Toán, cả lớp ra về để buổi chiều thi tiếp môn Tiếng Việt. Không có một học sinh nào ở lại sân trường đá bóng như mọi hôm nữa. Thái, Ngọc và em khoác vai nhau cùng về, đứa nào cũng phấn khởi vì đã làm tốt bài thi.
Một hôm, Dế Mèn đi qua vùng cỏ xước xanh dài, chú ta gặp chị Nhà Trò đang gục đầu bên tảng đá cuội, nức nở khóc. Chị Nhà Trò nhỏ bé, gầy yếu quá, mặt bự những phấn như mới lột.