© 2020 Bài Kiểm Tra.com. All Rights Reserved.

Dàn ý: Kể lại một truyện cổ tích hoặc truyện ngụ ngôn. Sau đó, hãy tưởng tượng đoạn kết mới cho truyện.

Thứ ba - 09/05/2017 07:10
Dàn ý chi tiết đề bài: Kể lại một truyện cổ tích hoặc truyện ngụ ngôn. Sau đó, hãy tưởng tượng đoạn kết mới cho truyện.
Trong số những truyện ngụ ngôn, câu chuyện đeo nhạc cho mèo mang ý nghĩa đặc biệt thú vị.
 
Tư xưa đến nay, mèo cứ xơi chuột mãi. Vì thế chuột mới nứt mắt đã sợ mèo. Thấy họ hàng mình bị mèo ăn ngày một nhiều. Chuột mở một cuộc họp để bàn cách đối phó.
 
Cuộc họp diễn ra với sự có mặt đầy đủ của mọi tầng lớp, từ những người có địa vị. Tuổi tác cao như ông Cống, anh Nhắt… đến những tâng lớp thấp hèn, nghèo khó, nhếch nhác như: thằng Chù, cu Xạ... Cuộc họp diễn ra khá lâu mà vẫn chưa có ý nào xem là cao kiến có thể áp dụng được. Có ý kiến cho rằng nên lắng nghe tiếng bước chân của mèo, nhưng ý kiến nay bị bác bỏ ngay vì mèo đi rất êm, không gây ra tiếng động nào cả. Lại có ý kiến cho rằng nên đào thật nhiều hang để dễ bề chạy trốn, nhưng cũng không thực hiện được. Cuối cung, ông Cống chợt ra hiệu cho mọi người im lặng và trịnh trọng đề xuất việc “Đeo nhạc cho mèo”. Tiếng tán thưởng xôn xao nổi lên, ai cũng gật gù tán thành, khen ngợi ý tưởng tuyệt vời. Sau khi tất cả đêu thống nhất ý kiến, chuột Bạch hỏi:
 
Vậy ai sẽ làm công việc đó?
 
Ca hội đồng nhà chuột im phăng phắc. Không con nào dám hó hé. Chà, quả thật là vấn đề nan giải!.
 
Anh chuột Bạch, chắc là chủ cuộc họp, đưa ra ý kiến:
Hay ta phó thác nhiệm vụ vinh quang này cho người đã nghĩ ra sáng kiến - ông
Cống.
 
Ông Cống nghe thấy, sợ đến cóng ca người, nhưng cùng ra vẽ bình tĩnh, vuốt râu nói:
 
- Cảm ơn các vị đã tin tưởng giao trách nhiệm cho tôi, tôi rất lấy làm vinh dự. Nhưng dù gì tôi cũng là người có chức, có quyền trong làng, chẳng lẽ phải làm chuyện vặt vãnh này sao. Tôi xin đề cử anh Nhắt, anh ấy nhỏ con, lanh lẹ chắc chắn sẽ được việc.
 
Cả hội đồng đều gật gù thấy có lí, bèn đề cử Nhắt. Bây giờ đến lượt Nhắt giật mình, chối bay chối biến:
 
Ông Cống và các vị đã đề cử tôi, tôi nào dám từ nan nhưng... thiết nghĩ lại, tôi cũng thuộc bậc thượng lưu, đứng trên nhiều người. Tôi mà làm thì còn ra thể thống gì. Xin các vị nghĩ lại!.
 
Tiếng ồn ào nổi lên, không ai biết phải đề cử ai. Một lát sau, anh Nhắt chậm lời: Thôi thì, việc này cứ để cho anh Chù làm. Anh ta chậm mà chắc, giao anh ấy thế nào cũng thành công.
 
Chù định từ chối nhưng thấy cái quắc mắt đầy đe dọa của Nhắt, lại vốn hiền lành nên đành chấp nhận.
 
Hôm sau, Chù cầm cái nhạc đã được tìm thấy rón rén đến gần mèo. Mèo nhìn thấy Chù nhưng không phản ứng gì cả, cứ nằm lim dim trông rất hiền lành. Thấy thế, Chù đánh bạo tiến gần hơn nữa. Chợt mắt mèo long lên, nhe nanh, giương vút với Chù đầy ve bực bội và đe dọa. Chù ta sự mất cả vía, quăng vãi cái chuông nhạc, chạy như bay về hang. Cả hội đồng nhà chuột nấp gần đấy cũng bỏ chạy tán loạn quên luôn cả nhiệm vụ. Từ đó không ai nhắc đến chuyện này nữa.
 
Câu chuyện Đeo nhạc cho mèo đã phản ánh xã hội với thành ngữ xã hội chuột toàn bàn bạc chuyện viển vông. Hơn nữa, những người nghèo khó, hiền lành luôn bị quan lớn, địa chủ ức hiếp. Em cũng rất tâm đắc vì đã hiểu và nắm được chân lí “Không nên nói nhưng điều mình không có khả năng làm”.
 
Đoạn kết tham khảo:
 
Một hôm. Mèo đến gặp Chuột, nói giọng hiền từ rất mực:
 
“Bây giờ, ta tu nhân tích đức, ngày ngày ăn chay niệm Phật, các con đến mà nghe ta giảng kinh!”
 
Chuột bùi tai, rủ nhau kéo đến hàng đàn nghe Mèo thuyết pháp. Quả nhiên, thấy Mèo mặc áo cà sa, tay cầm tràng hạt, miệng nói toàn những lời đạo lí. Nghe giảng kinh xong, Chuột vui vẻ kéo nhau ra bờ sông. Lối đi phái qua một cửa hẹp. Mèo náu mình trong xó kín, nhẹ nhàng vồ chú chuột đi sau cùng, êm như ru, không một tiếng động.
 
Ngày này qua ngày khác, Chuột vẫn kéo nhau đến nghe Mèo giảng kinh. Nhưng dần dần thấy họ hàng nhà mình thưa thớt đi, chẳng hiểu vì sao. Chúng ngửi xem phân Mèo vùi dưới đống tro, thấy đầy lông chuột. Chuột liền nghĩ kế, cho một con nói với Mèo:
 
- Bấy lâu nay ngài giảng kinh cho chúng con khổ nhọc nhiều, thật là ơn lớn. Chúng con vừa sắm được vòng nhạc rất đẹp, xin biếu ngài để ngài đeo. Lúc ngài đi đâu, nghe tiếng nhạc, chúng con biết mà ra đón tiếp hậu hạ.
 
Nghe phình nịnh, Mèo khoái chí nhận ngay, đeo vào cổ. Buổi giảng kinh bắt đầu. Mèo lại tuôn ra hàng tràng lời lẽ đạo lí. Giảng xong, Chuột ra về. Mèo theo lệ cũ, len lén nấp vào một xó, chờ. Bất ngờ, vừa nhảy chưa kịp vồ thì tiếng nhạc rung lên leng keng. Họ hàng nhà chuột bỏ chạy tán loạn. Mèo tiu nghỉu.
© Bản quyền thuộc về Bài kiểm tra. Ghi rõ nguồn Bài kiểm tra.com khi sao chép nội dung này.

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây