Tối hôm ấy, em được mẹ đưa đi xem ca nhạc Ga-la ở Cung Văn hóa Hữu nghị Việt - Xô. Đến giờ mở màn, từ bên trong, cô gái nhẹ nhàng bước ra cúi đầu chào khán giả. Tiếp đến, một dàn nhạc vang lên, ánh đèn đủ màu bật sáng cả sân khấu.
Đang ngồi chơi, bỗng em nghe thấy tiếng giới thiệu trên ti-vi nhà mình: “Các bạn thân mến! Mở đầu chương trình ca nhạc hôm nay. Ca sĩ Trần Tiến sẽ biểu diễn bài “Mặt trời bé thơ"”. Em vội bật dậy, chạy lên xem. May quá ! Bài này em rất thích mà !
Ngoài tình yêu thương bao la của bố mẹ dành cho, tôi còn được sống trong tình thương của bà ngoại nữa. Đêm nào tôi cũng đi vào giấc ngủ một cách ngon lành bởi những câu chuyện cổ tích thần kì của bà. Vậy mà giờ đây, bà của tôi đã mãi mãi đi xa...
Hai mươi sáu tuổi, mẹ đoạn tang chồng, vết thương thời chiến tranh tái phát, bố em qua đời tại Quân y viện. Năm đó, em lên 3 tuổi. Bà ngoại ở Phủ Lý lên ở với con gái và cháu. Năm em lên 6 tuổi thì bà ngoại cũng mất.