Càng lớn lên, em càng thây cảnh buồn côi cút. Ngày em vào lớp Một, trong khi nhiều bạn được bố dẫn đến lớp đến trường, chỉ có em là đi theo mẹ trong ngày tựu trường.
Dạo ấy, mẹ còn làm công nhân nhà máy Phân đạm Bắc Giang. Công việc nặng nhọc, hoàn cảnh gia đình buồn, kinh tế eo hẹp, nên người mẹ gầy quắt lại. Mái tóc mẹ trước đây dài xanh mượt thì nay khô như cháy nắng, mỗi lần chải, tóc rụng nhiều. Chỉ còn đôi bàn tay gầy mà dịu dàng, nhất là những khi mẹ vuốt má, vuốt tóc con, ôm con vào lòng. Mắt mẹ trũng sâu nhưng chan chứa yêu thương, đôi mắt ấy nói với em bao tình thương mến. Mẹ hay thở dài, nhiều nhất về đêm.
Áo mẹ phần lớn đã bạc màu. Mẹ đi chợ, đi làm vẫn ăn mặc giản dị thế. Nhưng áo quần, sách vở, cặp sách... của con gái, lúc nào mẹ cũng mua sắm đầy đủ. Các bạn có dép mới, có giày vải đi học thì mẹ cũng sắm cho em. Các bạn có áo len màu dài tay, có mũ vải đẹp đội đến lớp, mẹ cũng mua cho em. Những hôm trời mưa to, gió lớn, em vừa ra khỏi cổng trường đã thấy mẹ đứng chờ để đưa con gái về nhà. Mẹ nắm tay con, vừa đi vừa chuyện trò. Hôm nào, em khoe được điểm 10, mẹ âu yếm nhìn con gái, nước mắt mẹ chảy ra.
Mỗi tháng, em được trợ cấp 180.000 đồng theo chính sách thương binh xã hội. Số tiền ấy mẹ đều gửi tiết kiệm. Mẹ nói: “Dành dụm lại để sau này con gái mẹ có tiền học Đại học".
Tối nào, mẹ cũng ngồi học bài với em. Học tính, Tập đọc, Tập viết,... mẹ đều dạy con gái. Đức tính chu đáo, cẩn thận, khiêm nhường,... em đều học được ở mẹ. Cả 4 năm học (lớp Một, lớp Hai, lớp Ba, lớp Bốn) em đều đạt hoc sinh giỏi, được nhận danh hiệu “Cháu ngoan Bác Hồ”, giành được giải cao trong các kì thi học sinh giỏi. Ngày 8-3-2004, em mua một bó hoa tặng mẹ, mẹ hôn lên mái tóc em, mẹ cắm hoa lên bàn thờ, rồi mẹ đứng khóc trong làn khói hương quyện.
Đầu năm 2005, mẹ được chuyển công tác về Liên hiệp Công đoàn Bắc Giang, mẹ đang học Đại học tại chức. Tuy bận bịu nhiều, nhưng mẹ vẫn dành cho con gái tất cả tình thương. Con gái mẹ đã lên 11 tuổi rồi, nhưng mẹ vẫn coi là bé bỏng lắm. Mẹ vẫn gội đầu và tắm rửa cho. Đêm nằm ngủ, mẹ vẫn ôm ấp con gái vào lòng như dạo lên hai tuổi.
Sớm nay, mẹ lại dẫn con gái đi thăm mộ bố. Mẹ đi trước, em theo sau. Dáng hình mẹ, mái tóc mẹ, gương mặt mẹ, sức khỏe mẹ... khá hơn năm ngoái nhiều. Đang đi, bỗng mẹ hỏi: “ Con có nhớ câu này trong bài hát nào không? - Chúng con đi đến các chiến trường - Mang theo cả tình thương của mẹ...".
Sắp đến nghĩa trang rồi. Mẹ đang nghĩ về bố em nên mới hỏi thế. Thương mẹ quá, đôi chân em cứ ríu lại.