© 2020 Bài Kiểm Tra.com. All Rights Reserved.

Hãy viết một bài văn ngắn về người thân yêu nhất của em (Bài số 3)

Thứ ba - 29/11/2016 04:03
Bây giờ, bố vẫn là một con người gần gũi, dễ hiểu với lòng tôi.
Những ngày trước tính tình bố tôi rất vui nhộn, hài hước. Khi nào bố cũng nói thật to, cười đùa, chơi trò ú tim, đuổi bắt với trẻ con chúng tôi. Những đêm trăng sáng, lũ con nít lại xúm quanh bố để nghe kể chuyện khi đi biển đánh cá. Mỗi đứa đều chuẩn bị một câu đố để đố bố tôi. Bố tôi đều giải hết. Bố của tôi không bao giờ có mâu thuẫn khiêu khích gì với ai nên được mọi người kính nể và yêu mến.

Nhưng từ ngày bố mẹ tôi ra khơi đánh cá thì gặp bão. Cơn bão đã nhấn chìm chiếc thuyền nhưng thật may cho bố tôi đã được thuyền khác vớt, còn mẹ tôi đã chìm xuống biển. Từ đó, bố tôi không còn là con người vui nhộn, hài hước như trước nữa. Cứ mỗi buổi hoàng hôn buông xuống, ông lại ra ngồi trước mạn thuyền, đôi mắt buồn nhìn đăm chiêu về một khoảng trời xa xôi nào đó như để nhớ tới mẹ tôi. Mặt ông lầm lì và ông thường xách bình rượu ra uống. Cứ thế, ông ngồi lặng hàng giờ, đôi mắt đẫn đờ vô hồn cứ nhìn vào xa xăm của khoảng mênh mông rộng lớn. Đã cao tuổi nên tính tình của bố tôi rất khó hiểu. Ông trở nên ít nói và thích ngồi lặng lẽ. Tuy nhiên, ông vẫn dành tình thương cho tôi nhiều nhất, tôi cũng cảm thấy kính yêu bố tôi vô hạn và thấy tội nghiệp cho ông quá.
 
Dẫu bố con tôi số phận lênh đênh như cánh hoa lục bình màu tím trôi bập bềnh trên dòng nước, tôi chưa đủ lớn để hiểu hết sự mất mát mà bố tôi đang chịu đựng nhưng tôi vẫn sẽ cố gắng động viên, khoả lấp những gì bố tôi phải buồn tủi, rồi cuộc sống của bố tôi sẽ vui và tốt đẹp hơn bởi bố tôi là người vĩ đại nhất trong lòng tôi.
© Bản quyền thuộc về Bài kiểm tra. Ghi rõ nguồn Bài kiểm tra.com khi sao chép nội dung này.

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây