Ta có cảm giác mình đang được ngắm nhìn một bức tranh mùa đông mà cảnh vật nào cũng đượm một màu vàng với những gam màu khác nhau. Nắng mùa đông nên “màu trời có vàng hơn thường khi”, vì nắng nhạt “ngả màu vàng hoe”. Lúa vụ mùa đã chín “vàng xuộm lại”, đó là thứ vàng thẫm. Trong vườn, những chùm quả xoan “vàng lịm….lắc lư”; buồng chuối đốm quả “chín vàng” – chuối tiêu trứng cuốc thơm và ngọt lắm. Lá cây đều nhuốm vàng: lá mít “vàng ối”, tàu đu đủ, lá sắn “vàng tươi”, tàu lá chuối “vàng ối xõa xuống như những đuôi áo vạt áo". Bụi mía “vàng xọng”. Rau và thóc “Vàng giòn” con chó, con gà “vàng mượt”.
Tô điểm trên nền vàng ấy là mấy chiếc lá lụi "đổ", mấy quả ớt “đỏ chói”. Nhà Văn cho biết, đó là “màu vàng trù phú, đầm ấm”, chứ không phải là màu vàng tàn lụi, tàn tạ, héo tàn hanh hao như lúc sắp bước vào mùa đông.
Làng mạc ngày mùa còn có “hơi thở của đất trời, mặt nước thơm thơm, nhè nhẹ”.
Người nông dân vốn cần cù, hay lam hay làm. Giữa mùa gặt, làng quê trở nên hối hả, tất bật “hồ như không ai tưởng đến ngày hay đêm, mà chỉ mải miết đi gặt, kéo đá, cắt rạ, chia thóc hợp tác xã. Ai cũng vậy, cứ buông bát đũa lại đi ngay, cứ trở dậy là ra đồng ngay”.
Đọc bài “Quang cảnh làng mạc ngày mùa”, ta cảm thấy một nông thôn mới ấm no, hạnh phúc và dào dạt sức sống. Nghệ thuật sử dụng từ ngữ, nhất là từ chỉ màu sắc, và cách miêu tả cảnh vật là bài học thú vị, hữu ích đối với tuổi thơ học sinh chúng ta.