Lúc đó trên sân ga, một đoàn tàu đã chờ sẵn, dài như con rắn lớn bất động. Những khung cửa sổ mở rộng như những con mắt tò mò. Người đổ về các cửa toa. Bước đi vội vã. Tiếng một cô gái trong trẻo vang lên lanh lảnh trên loa phóng thanh càng làm tăng thêm không khí khẩn trương nhộn nhịp, một gia đình chắc là về thăm quê, gồm có bố mẹ và hai đứa con. Ông bố thì hai tay xách hai chiếc va-li, bà mẹ bế đứa con nhỏ, tay xách chiếc làn, bên trong nhô lên đầu một cái chai và mấy chiếc bánh mì.
Đứa con lớn chừng năm tuổi, một tay cầm khăn mặt, một tay níu áo me. Nó bước những bước vội vàng, hốt hoảng, chỉ sợ bị tụt lại. Mấy anh thanh niên khoác vai nhau, bước chậm rãi, chuyện trò ầm ì, thỉnh thoảng lại phá lên cười. Một cô gái sau khi đưa bà mẹ già lên toa chạy xuống đứng dưới đất ngóng lên cửa sổ, nói chuyện. Từ bên trong, bà mẹ ngó đầu qua cửa sổ, nói to như sợ cô gái không nghe thấy: “Thôi, con về đi !". Cô sái “Vâng” nhưng vẫn đứng nguyên tại chỗ cũ.
Loa phóng thanh đã báo đến giờ tàu chạy. Trên sân ga những người chậm chạp nhất cũng đã lên hết các toa. Lúc ấy, các nhân viên mặc đồng phục nhà ga, tay cầm cờ nhỏ, tỏa về các phía trước cửa ga, bước ra một người đường bệ với cái vòng tròn như vòng của các cô đồng diễn thể dục. Bố em nói đó là ông trưởng tàu. Ông ta đưa còi lên thổi một tiếng đanh gọn. Từ đầu đoàn tàu, tiếng còi đáp lại: tu tu... tu tu... Rồi lại một hồi còi nữa dài hơn, giục giã hơn. Con tàu giật khẽ lên mấy cái rồi từ từ lướt đi.
Những người trên sân ga đứng lặng, đưa một cánh tay lên cao. Vài người cố đi dọc theo con tàu một đoạn như không muốn xa người đi. Cô gái đi tiễn mẹ ban nãy đứng cách em không xa, chợt nói to:
- Mẹ ơi ! Tối nay nhớ mặc áo len vào nghe mẹ !
Sân ga lát sau đã trở lại im ắng khi những người đưa liền dần bước ra khỏi cửa.