Cửa sổ hướng ra vườn đã được ngăn bằng lưới thép để chắn muỗi. Mùi hoa ngâu, mùi hoa dạ lan hương vẫn len qua lưới thép, bay vào năm gian nhà, len vào chăn gối đêm khuya, loi lắng tai nghe tiếng mưa gió.
Tiếng rì rầm, rì rầm. Tiếng lao xao, lao xao. Nghe mơ hồ, thì thầm. Cành bưởi, cành cam, ngọn xoan, hàng râm bụt,... thì thào trong mưa gió. Ếch nhái kêu râm ran ở bờ ao. Bỗng tiếng của một con chim lạ “hét” lên ở góc vườn. Con chim lạc đàn hay con chim gặp tai nạn, tôi bâng khuâng tự hỏi.
Ánh trăng tỏa khắp sân nhà, lối ngõ, vườn cây. Trăng thu lung linh. Lá cây đẫm mưa thu trở nên long lanh. Qua cửa sổ, tôi ngắm nhìn ngọn cây nguyệt quế như trùm cái áo lụa mỡ gà. Mưa gió thế này, mấy chú ngựa trời vẫn chơi đùa ở khóm nguyệt quế, giờ trú ở nơi đâu?.
Gió. Mưa. Thì thầm. Lá cây lao xao. Tôi chìm dần vào giấc ngủ. Một đêm mưa thu êm đềm. Gà gáy te te gọi ông mặt trời thì mưa thu mới ngơi. Trời sáng dần...