© 2020 Bài Kiểm Tra.com. All Rights Reserved.

Em hãy viết lời bình về bài thơ "Nhớ quê" của Xuân Dục

Thứ bảy - 17/12/2016 06:21
Thôn Bầu, xóm Mướp tên ai gọi
Nghe đến quê xưa bỗng ngậm ngùi
Người làng xa xứ nay về lại
Gặp gỡ nhau mời chén rượu vui.

Nhà mới xây cao, đường rộng lối
Xanh trời xanh ruộng dáng quê tôi.
Xanh tre, vàng chuối, thơm vườn ổi
Áo hồng bướm trắng đã bay đôi...

Xuân Dục
Bài thơ “Nhớ quê” nói lên nỗi buồn và niềm vui của người xa quê.
 
Nơi chôn nhau cắt rốn, ngày xưa là một nơi nghèo khổ. Cái tên làng, tôn xóm chỉ nhớ đến, chỉ nhắc lại đã thấy “ngậm ngùi”: thôn Bầu, xóm Mướp.
 
Đó chỉ là một nơi “đất cày lên sỏi đá”, hay bùn lầy nước đọng quanh năm. Tháng ba, ngày tám chắc là vô cùng heo hút? Nhớ quê mà ngậm ngùi!.
 
Ngày xưa, ở thôn Bầu, xóm Mướp đã có bao người phải xa xứ, tha hương cầu thực như ông Hai được nhà văn Kim Lân nói tới trong truyện “Làng”. Với Xuân Dục, nhớ quê là nhớ tới tình quê.
 
Sự trở về thật cảm động. Tình quê vơi đầy dào dạt. Một lời chào hỏi, một chén rượu mời... sao đằm thắm nghĩa tình thế? Vui vì được gặp lại. Vui vì tình nghĩa bà con anh em, tình đồng hương xóm Mướp, thôn Bầu:
 
Người làng xa xứ nay về lại
Gặp gỡ nhau mời chén rượu vui.
 
Cái tình quê sao mà đầm ấm, sâu nặng thiết tha vậy?. Nhớ quê là nhớ đến cảnh sắc đổi mới của thôn Bầu, xóm Mướp. Bức tranh quê thật đẹp. Có “nhà mới xây cao”, có “đường rộng lối”. Bầu trời đồng ruộng, lũy tre bát ngát một màu xanh tươi tốt, no ấm, thanh bình. Vườn tược sum sê, ngọt ngào hoa trái: “vàng chuối, thơm vườn ổi”.
 
Và hạnh phúc đã đến với gái trai xóm dưới làng trên: “Áo hồng bướm trắng đã bay đôi”.
 
Các tính từ chỉ màu sắc, hương vị là những nét vẽ tươi đẹp của bức tranh quê: cao, rộng, xanh, vàng, thơm, hồng, trắng... Nhà thơ đã nhó quê trong niềm vui sướng tự hào.
 
Xưa kia, thôn Bầu, xóm Mướp là đen tối, “Gái trai chỉ một áo nâu nhuộm bùn” (thơ của Nguyễn Đình Thi). Ngày nay, thôn Bầu, xóm Mướp trong thế đi lên sao đẹp thế?. Tình cố hương thấm đẫm trong những vần thơ “Nhớ quê”; đọc và suy ngẫm ta càng thấy thiết tha rung động:
 
Nhà mới xây cao, đường rộng lối
Xanh trời xanh ruộng dáng quê tôi...
Xanh tre, vàng chuối, thơm vườn ổi
Áo hồng bướm trắng đã bay đôi.
 
Xuân Dục đã tạo nên hai bức tranh tương phản về thôn Bầu, xóm Mướp quê hương. Sau nỗi nhớ quê phảng phất bao chút ngậm ngùi là nụ cười vui rạng rỡ khi quê hương đang trên đà đổi mới, no ấm, giàu có, hạnh phúc.
 
Cái tên quê (thôn Bầu, xóm Mướp), chén rượu mời và hình ảnh “Áo hồng bướm trắng đã bay đôi” trong bài thơ “Nhớ quê” của nhà thơ Xuân Dục thật mênh mang và mênh mang. Cái tình quê của người xa xứ mới đằm thắm làm sao? .
© Bản quyền thuộc về Bài kiểm tra. Ghi rõ nguồn Bài kiểm tra.com khi sao chép nội dung này.

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây