© 2020 Bài Kiểm Tra.com. All Rights Reserved.

Em hãy viết lời bình về đoạn thơ được trích trong bài "Việt Bắc" dưới đây của Tố Hữu

Thứ hai - 19/12/2016 00:14
Nhớ từng rừng nứa bờ tre
Ngòi Thia sông Đáy suối Lê vơi đầy
Ta đi, ta nhớ những ngày
Mình đây ta đó, đắng cay ngọt bùi...
Thương nhau chia củ sắn lùi
Bát cơm sẻ nửa, chăn sui đắp cùng
Nhớ người mẹ nắng cháy lưng
Địu con lên rẫy bẻ từng bắp ngô
Nhớ sao lớp học i tờ
Rừng khuya đuốc sáng những giờ liên hoan
Nhớ sao ngày tháng cơ quan
Gian nan đời vẫn ca vang núi đèo.
Nhớ sao tiếng mõ rừng chiều
Chày đêm nện cối đều đều suối xa...

Tố Hữu
Tố Hữu (1920 - 2002) là nhà thơ lớn của nền thi ca Cách mạng và kháng chiến trong thời đại Hồ Chí Minh.
 
Ông để lại dấu ấn sâu đậm ở một số bài thơ lục bát mang tầm vóc trường ca như “Nước non ngàn dặm”, “Việt Bắc”, v..v...
 
Sau hơn ba nghìn ngày khói lửa, chiến thắng Điện Biên Phủ chấn động địa cầu, Thủ đô Hà Nội được giải phóng, miền Bắc nước ta được hoàn toàn giải phóng.
 
Tháng 10/1954, Tố Hữu viết bài thơ “Việt Bắc” dài 150 câu thơ lục bát ghi lại những chặng đường kháng chiến và chiến thắng vô cùng oanh liệt của đất nước ta, nhân dân ta trong những năm dài máu lửa chống giặc Pháp xâm lược.
 
Đoạn thơ rút trong bài trường ca “Việt Bắc” đó (14 câu thơ, từ câu 29 đến câu 42). Những kỉ niệm đẹp đẽ, sâu sắc của tình quân dân một thời gian khổ không bao giờ có thể quên đã khắc sâu vào tâm hồn, trở thành hành trang của người cán bộ kháng chiến khi giã biệt chiến khu Việt Bắc về xuôi.
 
Chữ “nhớ” được láy đi láy lại sáu lần đã tạo nên âm điệu chủ đạo của đoạn thơ, làm cho giọng thơ vang lên tha thiết bồi hồi.
Có biết bao nỗi nhớ bổi hổi bồi hồi. Nhớ cảnh vật, nhớ địa danh, nhớ từ bờ tre, rừng nứa, nhớ đến con suối, dòng sông. Nhớ những nơi đã từng chở che, bảo vệ “ta”, nuôi dưỡng “ta” những tháng ngày chiến đấu, gian khổ:
 
Nhớ từng rừng nứa bờ tre
Ngòi Thia sông Đáy suối Lê vơi đầy
 
Ngọn măng tre, măng nứa, nơi “bóng tre trùm mát rượi”, nơi dòng suối con sông cho “ta” nước ngọt, cho “ta” bè kết mảng hành quân, “ta” có bao giờ quên? Ngòi Thia, sông Đáy, suối Lê,... ở Việt Bắc có bao giờ “ta” quên?. Tất cả “đã hóa tâm hồn ta” khi “ta” ở và khi “ta” đi xa.
 
Nhịp chẵn (2/4) trong vần thơ như những tiếng nhắc khẽ, nhỏ nhẹ cứ lan tỏa trong tâm hồn “ta”, nhắc ta nhớ bao nỗi “nhớ”.
 
Nhớ bát cơm (độn sắn, độn ngô), nhớ chiếc chăn sui vỏ cây, nhớ củ sắn lùi, sắn nướng,... nhớ bao hương vị “đắng cay, ngọt bùi”. Có biết bao nỗi nhớ, bao tình thương vơi đầy. Có thương nhau trong tình thương đồng chí, trong tình quân dân mới có nỗi nhớ ấy.
 
Hai chữ “thương nhau” trong đoạn thơ bắt nguồn sâu xa trong lâm hồn dân tộc qua hàng nghìn năm lịch sử, được bồi đắp thêm trong những ngày kháng chiến gian khổ đã làm cho tình đồng bào, tình đồng chí sắt son thủy chung:
 
Ta đi, ta nhớ những ngày
Mình đây ta đó, đắng cay ngọt bùi...
Thương nhau chia củ sắn lùi
Bát cơm sẻ nửa, chăn sui đắp cùng
 
Hai chữ “mình - ta” của ca dao, dân ca đã hóa thân vào bài thơ “Việt Bắc” làm cho giọng thơ xao xuyến và bồi hồi, ngọt ngào và tha thiết.
 
Quên sao được các bà mẹ người dân tộc nơi chiến khu Việt Bắc có trái tim đôn hậu bao la, cần cù và lam lũ đã dầm mưa dãi nắng sản xuất lúa, sắn, ngô, khoai, để nuôi con, để tiếp tế lương thực nuôi quân đánh giặc.
 
Hình ảnh “nắng cháy lưng” của bà mẹ Việt Bắc gợi trong lòng ta bao tình thương mến, quý trọng:
 
Nhớ người mẹ nắng cháy lưng
Địu con lên rẫy bẻ từng bắp ngô.
 
Kháng chiến gian khổ, nhưng giữa núi rừng Việt Bắc vẫn dào dạt sức sống, tiếng hát ca vẫn dội vang núi đèo, các lớp học i tờ vẫn phát triển khắp các bản làng, đời sống văn hóa dần nâng lên:
 
“Nhớ sao lớp học i tờ
Rừng khuya đuốc sáng những giờ liên hoan
Nhớ sao ngày tháng cơ quan
Gian nan đời vẫn ca vang núi đèo”
 
“Tiếng mõ rừng chiều”, “tiếng chày đêm nện cối” từ suối xa vọng đến là âm vang của chiến khu đã để lại trong tâm hồn “ta” bao nỗi nhớ khôn nguôi.
 
Điệp ngữ “nhớ sao” ba lần cất lên đã làm cho giọng thơ thêm bồi hồi, sâu lắng. Chất nhạc của lời thơ quyện sâu vào hồn người, để lại trong ta bao ấn tượng sâu sắc, tốt đẹp về cảnh vật, về cuộc sống và con người Việt Bắc.
 
Đây là một đoạn thơ đẹp ngợi ca mối tình Việt Bắc sâu nặng nghĩa tình. Đoạn thơ đưa người đọc sống lại hơn nửa thế kỉ trước với ông cha, thế hệ đã làm nên chiến tích thần kì Điện Biên Phủ. Cũng là khoảnh khắc trở về Việt Bắc cội nguồn với lòng biết ơn và tự hào:
 
Mười lăm năm ấy ai quên ( 1940- 1954)
Quê hương cách mạng dựng nền Cộng Hòa.
© Bản quyền thuộc về Bài kiểm tra. Ghi rõ nguồn Bài kiểm tra.com khi sao chép nội dung này.

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây