Xứ Nghệ chỉ có “nắng như rang, gió lào như quạt lửa, có nhút Thanh Chương, tương Nam Đàn, có con cá gỗ... chứ có chi đẹp mà hát”...”.
Mấy ngày sau, đi tắm mát ở bãi biển Cửa Lò. Nó cùng tôi đi dạo mát dưới hàng phi lao xanh ngắt, nó ngẩn ngơ nghe phi lao reo, biển hát. Nó ngắm biển xanh, trời xanh, bãi cát vàng, rồi nói với tôi: “Biển Cửa Lò khá thơ mộng đấy Xuân nhỉ!”.
Vừa tắm vừa bơi, tôi chỉ tay ra đảo xa, nói với cái Diễm: “Kia là đảo Hòn Ngư, giống hình con cá. Đảo gắn liền với truyền thuyết ly kì. Trên đảo có cây Lộc vừng cổ thụ mấy trăm năm tuổi, có nhiều giống thú, giống chim lạ như vượn, khỉ, chồn, sóc, hươu nai, vẹt, khướu, gà rừng, trĩ, v..v... Hòn Ngư là một vườn Bách thú tự nhiên đấy!...”.
Ăn bữa cơm nơi nhà hàng có mực sim xào, tôm hấp, cá nướng..., cái Diễm gật gù, ghé vào tai tôi, nói nhỏ: “Món ăn nào cũng thơm ngon, đậm đà...”.
Phải chờ trăng lên đi dạo mát trên bãi cát, ngắm trăng sao đến hơn 9 giờ tối, chúng tôi mới lên xe về nhà. Cái Diễm lại bảo tôi: “Sau câu hát: Chứ đi mô cũng nhớ về xứ Nghệ là câu hát chi nữa...”. Tôi vừa cười vừa nói: “Là câu bãi biển Cửa Lò...”.