© 2020 Bài Kiểm Tra.com. All Rights Reserved.

Kể lại truyện cổ mà em đã đọc hoặc được nghe kể (Bài số 2)

Thứ sáu - 16/12/2016 03:49
Ngày xửa ngày xưa, anh Khoai nhà nghèo, tính nết cần cù, chân thật. Anh đi ở cho một nhà giàu trong vùng. Phu ông vỗ vai Khoai và nói: "Mày làm lụng cho thật giỏi, rồi tao gả cô út cho mày!".
Cô út duyên dáng, xinh đẹp lắm! Khoai tưởng ông chủ thực lòng, nên đã ra sức làm lụng gấp năm, gấp mười trước đây. Ba năm sau, cô út càng lớn lên càng xinh đẹp.
 
Phú ông nuốt lời hứa cũ, gả cô út cho con trai viên chánh tổng giàu nứt đố đổ vách. Thấy hai họ đang rục rịch làm lễ cưới, Khoai tìm gặp ông chủ để nói lên nỗi bất bình của mình. Phú ông ha hả cười, nói với anh:
 
"Mày vào rừng, chặt về đây một cây tre trăm đốt, để làm đũa cưới, thì tao cho mày cưới cô út ngay!".
 
Vốn thật thà quá, Khoai tin ngay lời phú ông hứa. Anh vác dao hăm hở lên rừng đi chặt cây tre trăm đốt. Quá trưa tới chiều, đi hết khu rừng này tới khu rừng nọ, anh chẳng tìm thấy một cây tre trăm đốt nào. Hết leo núi lại lội khe, đói và mệt lả, Khoai tuyệt vọng, ngồi khóc. Chưa bao giờ anh buồn như vậy.
 
Bỗng có một cụ già phúc hậu, râu tóc bạc phơ, tay chống gậy, đến gần Khoai, ân cần hỏi: "Cơ sự làm sao mà con khóc?". Nghe Khoai kể rõ đầu đuôi, cụ già bảo anh đi chặt nhanh về một trăm đốt tre. Nhìn đống đốt tre, cụ già khẽ nói: “Khắc nhập! Khắc nhập”. Tức thì các đốt tre liên kết thành một cây tre dài trăm đốt.
 
Khoai sung sướng quá, anh nghĩ tới cô út... Cụ già đã biến mất từ bao giờ! Loay hoay mãi vẫn không thể nào đưa cây tre dài ra khỏi rừng, anh lại ngồi xuống khóc. Cụ già lại hiện ra, bảo Khoai nín đi, rồi cụ khẽ đọc: "Khắc xuất! Khắc xuất!". Cây tre trăm đốt lại rời ra. Cụ khẽ dặn Khoai ghi nhớ câu thần chú và cách dùng cho linh nghiệm. Cụ già lại biến mất. Khoai bó các đốt tre lại, chạy như bay về nhà phú ông.
 
Khoai không tin mắt mình nữa. Đám cưới cô út với con trai viên Chánh tổng đang diễn ra tưng bừng. Khách khứa ra vào ồn ào, tấp nập, cỗ bàn linh đình, Khoai đặt hai bó tre xuống, anh biết mình đã bị lừa. Phú ông đến bên Khoai cười mà báo rằng: “Tao cần tre trăm đốt, chứ đâu cần hai bó ống tre. Mày rõ lẩn thẩn! Thôi vào ngồi cỗ dám cưới cô mày!”. Khoai tức lắm, khẽ đọc: "Khắc nhập! Khắc nhập!".
 
Tức thì các ống tre dính vào nhau, lão phú ông cũng dính chặt vào cây tre trăm đốt. Vừa đau vừa sợ hãi, lão ta kêu ầm lên. Viên Chánh tổng và con trai hắn vội chạy đến, còn lớ ngớ, liền bị Khoai niệm thần chú, cả hai cha con lão lại dính chặt vào cây tre.
 
Càng giẫy càng đau, la khóc om sòm, quan khách hai họ nhìn thấy khiếp lắm, mạnh ai nấy chạy, bỏ dở cỗ bàn. Cả ba người mới biết Khoai là kẻ kì tài, có phép lạ, vừa khóc vừa van lạy Khoai rối rít. Một số người xúm lại xin Khoai tha cho ba người kia. Khoai ung dung khẽ đọc: "Khắc xuất! Khắc xuất!". Cây tre trăm đốt lại rời ra. Cha con viên chánh tổng hú vía, chạy mất mật.
 
Phú ông thoát nạn, lão bẽ mặt và sợ lắm. Lão phải y hẹn cho Khoai cưới cô út.
© Bản quyền thuộc về Bài kiểm tra. Ghi rõ nguồn Bài kiểm tra.com khi sao chép nội dung này.

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây