Đoạn thơ cảnh ngày xuân là bức tranh thiên nhiên, lễ hội mùa xuân tươi đẹp, trong sáng được gợi lên qua từ ngữ và bút pháp miêu tả giàu chất tạo hình của Nguyễn Du. Khung cảnh mùa xuân được mở ra với cánh én đưa thoi, khí xuân tươi sáng và màu sắc hài hoà tươi trẻ của thảm cỏ xanh, cành lê lác đác nơ hoa trắng. Chỉ với bốn chi tiết rất nhỏ, điểm xuyết trong không gian bao la của mùa xuân, Nguyễn Du đã đưa ngươi đọc đến một bức tranh xuân ngây ngất, say lòng người. Bút pháp vừa tả cụ thế, vừa gợi, thể hiện cách sử dụng ngôn ngữ rất sáng tạo của Nguyễn Du. Một cành lê chỉ điểm những bông hoa trắng, một dòng nước uốn quanh, ngọn tiểu khê hay dịp cầu nho nhỏ là những tâm điểm của cảnh vật thu hút con mắt nhìn của người đọc.
Ngôn từ dưới ngòi bút của Nguyễn Du cũng trở nên sinh động và đầy sức gợi. Các từ láy xuất hiện với mật độ cao cộng với hình ảnh ẩn dụ so sánh độc đáo đã tạo ra âm hưởng rất riêng của thơ Nguyễn Du. Bởi không cần nhiều ngôn từ, chỉ qua những từ ngữ khi tượng thanh, khi tượng hình cũng đủ vẽ nên bức tranh tâm trạng của con người. Cái “tấp nập”, “dập dìu” của dòng ngươi hay chính là sức sống rạo rực đang trỗi dậy trong lòng tài tử giai nhân đến thời xuân sắc? Vẻ “nao nao” của dòng nước hay chính là dòng tâm tư bâng khuâng, man mác trong lòng giai nhân đa sầu, đa cảm. Đoạn trích là một minh chứng cho nét bút tả cảnh, tả tình hết sức tài hoa của đại thi hào Nguyễn Du.