Chiếc mũ vải được may hằng lụa hồng viền tím, hiệu Mỹ Á. Vành mũ xòe ra như lá sen mềm mại ôm lấy chóp mũ và thân mũ. Hai bên thành mũ được thêu bằng chùm hoa cúc nở xòe vàng tươi có con chuồn chuồn và đôi bướm bay lượn.
Lần đầu đội mũ đến lớp, bạn em đều tấm tắc khen đẹp, chúng chuyền tay nhau ngắm nghía và đội thử lên đầu. Em hãnh diện lắm.
Ngày nắng cũng như ngày mưa, em vẫn đội mũ, vai khoác cặp sách đến lớp. Hôm nào mát trời, em cất chiếc mũ trong cặp. Mẹ bảo: “Con gái mẹ đội mũ vải đi học trông xinh xắn lắm, đáng yêu lắm!”. Em chỉ cười, ôm lấy mẹ và khẽ cất tiếng gọi: “Mẹ ơi!...”.
Hai tuần một lần, em giặt mũ vào ngày chủ nhật. Chỉ cần phơi nắng, độ 2 tiếng đồng hồ thì mũ đã khô. Chiếc mũ sạch bóng, màu hồng tươi lên, trông rất đẹp mắt.
Cái Thu, cái Huệ vẫn dùng mũ làm quạt những hôm nóng bức. Có đứa còn ngồi lên mũ lúc xem đá bóng, đá cầu. Em không làm như thế vì em nghĩ: “Có mũ đội lên đầu, đâu có phải là cái ghế”.
Em rất quý trọng, nâng niu cái mũ vải của mình. Nó là vật che nắng, che mưa. Nó cùng em đến trường, đến lớp. Nó là vật trang sức làm đẹp mái tóc thiếu nữ. Nó còn là vật kỉ niệm mang nặng tình thương của chị gái.
Các bạn nữ lớp 4E, ai cũng có một chiếc mũ vải. Đủ màu sắc rực rỡ. Trên đường đến trường trong nắng mai, có lúc em tưởng như các bạn và em đội hoa đi học. Lúc ấy, em càng thấy rõ chiếc mũ vải tuổi thơ bình dị mà thân yêu vô cùng.