Năm em lên hai tuổi bị bỏng. Phích nước nóng bị vỡ làm em bỏng chân phải; đến nay còn sẹo, da tím đen. Mẹ trồng cây thuốc bỏng từ năm đó.
Cây thuốc bỏng nhà em trồng đã được nhiều năm thế mà quanh năm cây vẫn xanh tốt, lá dày, thân mập. Lá đơn, nhưng khác nhau ở hình dạng: lá ở dưới gốc hình bầu dục hay hình trứng, lá ở đầu cành to hơn, dài ra, đôi khi xả thuỳ lông chim, mép có răng cưa tròn. Từ các gốc răng cưa khi tiếp xúc với đất ẩm có thể mọc ra cây con.
Hoa bỏng nở thành chùm, sắc hoa màu đỏ tía, màu đỏ gạch, màu vàng thẫm, màu trắng xanh. Gốc hoa dài từ 2 - 3 cm, bụ bẫm. Cánh hoa hình tam giác, thường là màu đỏ gạch, đài hoa màu xanh ánh đỏ. Lá xanh sum sê ôm lấy gốc hoa.
Cây thuốc bỏng sống khoẻ, chịu nắng và chịu rét giỏi. Cây ra hoa nhiều vào mùa xuân và mùa hè. Mẹ chăm sóc cây hoa bỏng rất đặc biệt.
Mùa thu, mẹ cắt lá, cành, hoa, đem ủ một tuần trong lá chuối. Sau đó mẹ đem giã, lọc lấy nước rồi chưng cất, pha thêm một ít rượu. Các sản phụ bị nứt đầu vú, người bị bỏng được chữa bằng loại thuốc bỏng chỉ độ mười ngày sau là khỏi.
Cây thuốc bỏng, hoa không rực rỡ và ngát hương như hồng, nhài, quế. Nó mộc mạc, giản dị, khiêm tốn, nhưng rất có ích. Một thứ “cây nhà, lá vườn” không thể thiếu đối với chúng ta.