© 2020 Bài Kiểm Tra.com. All Rights Reserved.

Em hãy viết lời bình về bài thơ "Về phong châu" của Nguyễn Trọng Oánh

Thứ bảy - 17/12/2016 06:24
Phong Châu núi núi trập trùng
Một vùng Voi Phục, một vùng hạc nghênh
Nước xưa vẫn nước dập dềnh
Anh vũ quẫy với gập ghềnh câu ca.
Trèo lên Nghĩa Lĩnh thăm nhà
Vua Cha đi vắng, gần xa dấu hài...

Ông Gióng cởi giáp bỏ đai
Ngoái chào bóng mẹ mót khoai cuối triền.
Đất này gió táp mưa xiên
Đáy sâu mạch nước Giếng Đền vẫn trong.

Âu Cơ địu nắng theo chồng
Bế trăm tiếng khóc qua sông sóng cồn
Bánh chưng vuông, bánh giầy tròn
Tay nâng tay bọc Nước Non bao đời...

Nguyễn Trọng Oánh
Huyện Phong Châu thuộc tỉnh Phú Thọ. về Phong Châu là về thăm cội nguồn đất Tổ Hùng Vương.
 
Bài thơ “Về Phong Châu” của nhà thơ Nguyễn Trọng Oánh như dẫn hồn chúng ta sống lại những truyền thuyết thời đại Hùng Vương mấy nghìn năm về trước.
 
Một cái nhìn mênh mang về vùng đất thiêng, nơi các Vua Hùng chọn đất đóng đô. Bao la một vùng đất có đàn Voi phục, có hạc nghênh, núi đồi trập trùng, sông dài uốn lượn quanh co.
 
Trước, sau, phải, trái, xa, gần có Tam Đảo chầu về, có Ba Vì nhấp nhô hùng vĩ hướng tới; có Ngã Ba Hạc bao la che chở bao bọc... Phong Châu đúng là linh địa:
 
Phong Châu núi núi trập trùng
Một vùng Voi Phục, một vùng hạc nghênh
Nước xưa vẫn nước dập dềnh
Anh vũ quẫy với gập ghềnh câu ca.
 
Về Phong Châu giỗ Tổ, triệu triệu con cháu gần xa, khắp nơi đổ về. Trèo lên núi Nghĩa Lĩnh thăm đền Hạ, đền Thượng, đền Trung, đốt nén hương thơm, cúi đầu khấn nguyện Quốc Tổ và Quốc Mẫu tất cả trẻ, già trai gái, ai ai cũng xúc động cảm thấy được về “thăm nhà”, thăm lại cội nguồn.

Bốn nghìn lớp người - con cháu Rồng Tiên chỉ nhìn thấy dấu tích của Tổ tiên trong tâm tưởng. Xiết bao bồi hồi:
 
Trèo lên Nghĩa Lĩnh thăm nhà
Vua Cha đi vắng, gần xa dấu hài...
 
Chỉ hai câu thơ nói về sự tích thần kì của Ông Gióng sau khi tiêu diệt và đánh đuổi giặc Ân ra khỏi bờ cõi, Ngài đã cưỡi ngựa sắt bay về trời, Nguyễn Trọng Oánh đem đến cho ta nhiều liên tưởng, hồi tưởng vô cùng thú vị về truyền thống anh hùng của dân tộc thuở bình minh dựng nước:
 
Ông Gióng cởi giáp bỏ đai
Ngoái chào bóng mẹ mót khoai cuối triền.
 
Về thăm Phong Châu, ta đến thăm Giếng Đền, Giếng Ngọc nơi các công chúa Tiên Dung và Ngọc Hoa của vua Hùng từng “soi gương” sớm sớm chiều chiều, mà nay “Đáy sâu mạch nước Giếng Đền vẫn trong” nước “vẫn trong”. Cái gương thần ấy có bao giờ mờ phai dù trải qua bao “gió táp mưa sa” thăng trầm của lịch sử.
 
Nhà thơ làm ta bồi hồi nhớ lại sự tích thần kì về Lạc Long Quân - Âu Cơ, sự tích Bánh chưng bánh giầy, để mỗi chúng ta tự hào là con cháu Rồng Tiên, tự hào về nền văn hóa của một dân tộc có nền nông nghiệp lâu đời và phát triển, coi hạt gạo là hạt ngọc, không có gì quý hơn hạt gạo được con người làm ra:
 
Âu Cơ địu nắng theo chồng
Bế trăm tiếng khóc qua sông sóng cồn
Bánh chưng vuông, bánh giầy tròn
Tay nâng tay bọc Nước Non bao đời...
 
Chất sử thi huyền thoại thấm đẫm vần thơ “Về Phong Châu” của Nguyễn Trọng Oánh. Bài thơ mang vẻ đẹp như một diễn ca lịch sử thời đại Hùng Vương. Một ngòi bút tài hoa đã tạo nên chất thơ, đó là cái nhìn bâng khuâng trước cảnh sắc đền Hùng nơi Phong Châu, Nghĩa Lĩnh, đó là nỗi niềm man mác ngẩn ngơ khi nhớ lại, hồi tưởng lại những truyền thuyết thời Hùng Vương xa xôi.
 
Cảnh đền Hùng từ núi sông, đền đài đến cỏ cây hoa lá... tất cả đều mang màu sắc huyền thoại thiêng liêng. Đó là hồn thiêng sông núi ngàn năm.
© Bản quyền thuộc về Bài kiểm tra. Ghi rõ nguồn Bài kiểm tra.com khi sao chép nội dung này.

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây