Công chúa thì chẳng thiếu gì, nhưng nàng nào cũng có vài nhược điểm hoặc tật xấu. Thế là, một ngày kia, hoàng tử đành buồn rầu trở về nhà. Đến tối nổi lên một cơn dông tố kinh khủng. Mưa ào ào như xối. Có tiếng gõ cửa lâu đài. Lão Vương thân chinh ra mở cửa.
Bên ngoài là một nàng công chúa, nhưng mưa gió đã làm cho nàng tiều tuỵ quá thể. Đầu tóc, quần áo nàng ướt sũng những nước và còn nhỏ giọt từ mũi xuống giày nàng.
Nàng tự giới thiệu nàng là công chúa toàn thiện toàn mĩ mà hoàng tử đang chờ đợi. Hoàng hậu nghĩ thầm: "Được cứ để xem xem!". Rồi hoàng hậu vào buồng ngủ thắp đèn lên và nhét một hạt đậu xuống dưới đệm giường. Sau đó, người đặt hai mươi cái đệm chồng lên trên cái đệm đã đặt trước. Đấy chính cái giường dành cho công chúa.
Sáng ra, người ta hỏi thăm nàng đêm qua ngủ có yên giấc không. Nàng đáp nhẹ nhàng:
- Suốt đêm tôi không chợp mắt, vì nằm phải vật gì răn rắn, thâm tím cả mình mẩy.
Hoàng hậu bèn phán:
- Công chúa ra công chúa thật! Đây chính là nàng công chúa toàn thiện toàn mĩ, nằm trên hai mươi lần đệm nàng vẫn thấy đau vì một hạt đậu.
Hoàng tử cưới nàng làm vợ và hạt đậu được bày trong một phòng triển lãm, đến giờ vẫn còn xem được, vì chưa có ai lấy đi cả.