Vào một buổi sáng mùa đông, bầu trời u ám vì cơn mưa cứ rả rích kéo dài. Em rảo bước trên con đường. Bỗng em nhìn thấy một cụ già đang xách một giỏ rau quả nặng, cụ đứng ở bên vệ đường, khuôn mặt thoáng vẻ lo âu.
Một buổi sáng mùa thu mát mẻ, từ phía đằng đông, tuôn ra muôn ngàn ánh hồng rực rỡ, tôi chạy ra bờ sông hít thở không khí ban mai. Bỗng nhìn xuống bãi cát, thấy Rùa đang cố sức tập chạy.
Bà! Dù chỉ một tiếng đơn sơ ấy thôi nhưng rất khắc sâu trong em, gần gũi với em ngay từ khi em mới bắt đầu tập nói. Bà là người đã chăm lo từ thuở em mới lọt lòng, bà ru em bằng những lời ru êm dịu.
Khu vườn nhà em đẹp lắm! Đẹp nhất là những buổi sáng mùa hè. Khi những tia nắng ấm áp rải nhẹ trên hoa lá, mọi vật trong khu vườn như bừng tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài say sưa.