Khu đất rộng khoảng 10.000 m2 ở cạnh đường Lê Hồng Phong, cảnh vật hoang sơ với hào nước dài, rộng, cây cối tốt tươi, rậm rạp đã trở thành cái nôi của lũ chim trời.
Gần mười năm nay, chim trời kéo về đây ngày một đông. Chim đậu oằn những cành tràm. Từng đàn le le, nhạn sen... đến hàng trăm con nhởn nhơ bơi lội, tìm mồi và giỡn nước. Vạc xanh, vạc xám, cò trắng, cò đỏ... xòe cánh chao liệng. Sớm sớm, chiều chiều, hàng trăm, hàng nghìn cánh cò trắng bay rợp vườn chim, lượn vòng trên các mái nhà khu doanh trại.
Hơn một, hai vạn cánh chim trời trở thành hình ảnh thân quen của người lính. Tiếng ríu rít của đàn le le, của bầy nhạn lúc rạng đông, tiếng thì thào, thì thầm của cò mẹ, cò con lúc hoàng hôn, lúc giữa đêm khuya trời nổi gió,... những âm thanh ấy đã gắn bó với tâm hồn người lính ngày một thêm thiết tha. Bầu trời bao la, thăm thẳm, cánh đồng lúa bát ngát, mênh mông, dòng sông, con kênh xanh ngắt với cánh chim trời đã làm cho tâm hồn người lính thêm nặng tình với quê hương, đất nước.
Tháng ba và tháng tư, tháng chín và tháng một là mùa sinh sản của đàn chim trời. Tiếng chim mái, chim trống cất lên nghe thật tình tứ, dịu ngọt. Cảnh cò mẹ mớm mồi cho lũ cò con, chỉ mới nhìn thấy một lần, ta sẽ nhớ mãi, và càng thấm thía câu cổ ngữ: “Mẫu-tử tình thâm”.
Đàn chim trời hàng vạn con càng ngày càng trở nên thân thiết đối với người lính, “Đất thơm cò đậu” - vườn chim của lính là bài ca của sự sống, của thiên nhiên, bầu trời. Có sân chim nào, vườn cò nào mà trên đất nước ta đáng yêu như “vườn chim của lính” nơi Sóc Trăng quê nội tôi?.