Mẹ em năm nay đã bốn mươi tuổi, nhưng trông mẹ còn trẻ lắm. Mẹ có chiều cao khiêm tốn nhưng hợp với dáng người cân đối của mẹ. Như thường lệ, vừa đi làm về, mẹ nhanh nhẹn vào bếp nấu cơm. Em tíu tít bên mẹ để phụ việc. Rồi hai mẹ con cùng lặt rau, bàn tay gầy gầy, xương xương của mẹ thoăn thoắt lựa sạch những lá úa, cọng già. Mẹ bắc chảo lên bếp để xào rau, chiên cá. Hơi nóng của lửa làm cho đôi gò má mẹ ửng hồng như thoa lên một lớp phấn mỏng trông mẹ đẹp quá!. Tiếng lèo xèo, xào rào cứ thế vang lên không dứt. Đôi đũa dài mẹ đảo rau qua lại trông nhịp nhàng như một nhạc trưởng đang chỉ huy dàn hợp xướng. Với tài nấu nướng của mẹ, chẳng mấy chốc mâm cơm đã sẵn sàng. Cả nhà em ngồi quây quần bên mâm cơm mẹ nấu: Đĩa thịt kho bổ dưỡng cùng lát cá chiên vàng ươm thơm phức đặt cạnh đĩa rau xanh mướt, ai cũng xuýt xoa khen ngon. Mẹ nở nụ cười hạnh phúc rạng rỡ trên khuôn mặt hiền từ nhận hậu đáng yêu.
Em rất tự hào về mẹ của mình. Mẹ luôn chăm sóc và đem lại niềm vui cho gia đình. Nhờ có sự chăm sóc chu đáo của mẹ mà cả nhà em ai cũng khỏe mạnh.