Núi Bình Sơn cao độ 300 mét, núi tựa như con gà trống nên còn có tên gọi là núi Kim Kê (Gà Vàng). Rạng đông hay đêm trăng, đứng xa xa ngắm núi rất đẹp.
Sông Long Vĩ còn được gọi là sông Đuôi Rồng, từ ngàn xa đổ về, sông uốn khúc chỉ rộng hơn 30 mét, nước lững lờ trong xanh. Có nhiều lũy cò ở ven sông. Thuyền buồm cánh dơi qua lại thấp thoáng suốt ngày đêm.
Chùa Ngọc Tự, đình Xuân Quán vô cùng tráng lệ, có hàng trăm tượng Phật sơn son thếp vàng, có voi đá, ngựa đá đồ sộ. Tháng Giêng, tháng Hai có hàng vạn khách thập phương kéo vé dự lễ hội. Hội vật, hội đu,... diễn ra vô cùng sôi nổi.
Em yêu đồi sim, đồi cỏ ở quê em nhiều lắm. Tháng tư, hoa sim nở tím đồi quê. Tháng sáu, mùa sim chín, tiếng chim đa đa vang vọng, tha thiết chiều tà. Đồi cỏ suốt bốn mùa xanh.
Ngày nào cũng có hàng trăm con trâu, con bò nhởn nhơ gặm cỏ. Lũ trẻ mục đồng làng em thả diều, vật nhau, vác cờ lau đánh trận giả. Chúng em đi học về vẫn chia thành hai đội đá bóng, reo hò, đuổi bắt nhau thỏa thích. Có nằm ngửa lên đồi cỏ, ngắm nhìn đàn chim bay, dải mây trắng, mây hồng trôi trên bầu trời mới thấy thích thú.
Chốn quê bình dị, thân thuộc, đáng yêu biết bao. Ngọn núi, dòng sông, đồi sim, đồi cỏ... đã ôm trọn em vào lòng, ru em trong bao mộng đẹp một thời thơ bé. Chỉ xa quê vài ngày là em man mác nhớ hình ảnh con gà trống trên núi Kim Kê của quê mẹ mến thương.