© 2020 Bài Kiểm Tra.com. All Rights Reserved.

Tả một người mà em yêu quý và kính trọng (Bài số 2)

Thứ tư - 14/12/2016 05:01
Cô của hai anh em thằng Giang, thằng Quỳ được bà con làng xóm gọi là Cô Ba Chìa.
Hai anh em nó mồ côi cả bố và mẹ. Cô nó nuôi hai anh em nó từ tấm bé. Đi thanh niên xung phong mười một năm trên núi rừng Trường Sơn, sau năm 1975 trở về quê, đã quá lứa lỡ thì, lại hay bị đau ốm, cô nó không đi lấy chồng, ở vậy nuôi hai đứa cháu nhỏ mồ côi.
 
Cô Ba Chìa nay đã 46 tuổi, người gầy đen, cô búi tóc. Mái tóc đã điểm bạc. Cô có đôi mắt rất sáng. Giọng nói nhỏ nhẹ, dịu dàng. Ngoài tiền lương trợ cấp ít ỏi, cô nó trồng rau và bán rau để nuôi hai cháu ăn học.
 
Cái quần đen, cái áo màu xanh đã bạc sờn, khi nào gặp, em cũng thấy cô Ba Chìa ăn mặc mộc mạc như thế. Cô thức khuya dậy sớm trồng rau, gánh rau ra chợ bán. Cô rất thương hai cháu. Cứ đến ngày rằm hằng tháng, cô Ba Chìa lại cho mỗi đứa cháu 10.000 đồng để “nuôi lợn nhựa”.
 
Đầu năm học, dịp Tết, cô mua sắm sách vở mới, cặp, ba lô mới, giày dép mới, mũ mới cho hai cháu.
 
Thằng Giang học lớp Ba, thằng Quỳ học lớp Hai. Cả hai đứa là học sinh giỏi, cháu ngoan Bác Hồ. Hai anh em nó thường đến nhà tôi chơi, rủ tôi đi học. Bà tôi khen hai anh em thằng Giang, thằng Quỳ rất ngoan. Bà tôi nói với bố mẹ tôi: “Cô Ba Chìa phúc đức quá! Sao lại có người đàn bà tốt thế.”
© Bản quyền thuộc về Bài kiểm tra. Ghi rõ nguồn Bài kiểm tra.com khi sao chép nội dung này.

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây