Trước mắt tôi là một đàn ngựa bằng nhựa, bằng gỗ, bằng đồng, bằng sứ, bằng thạch cao,... Con ngựa bằng đồng hùng vĩ nhất, đang cong đuôi, hai chân trước như bay lên, cái bờm như lượn sóng. Nó bảo đó là con Thiên lí mã.
Đàn ngựa bốn con, con ngựa tía phi trước, con bạch mã phi sau, hai con ngựa ô bám đuôi. Trên lưng con nào cũng có một kị sĩ, ôm rạp lấy lưng và cổ ngựa. Đàn ngựa há miệng như đang thở dốc, phi lên, bay lên. Tôi tưởng như nghe thấy tiếng ngựa hí. Con ngựa dua nào sẽ về nhất, chàng kị sĩ nào sẽ giành được vòng nguyệt quế?.
Hai mẹ con ngựa gỗ thật đáng yêu. Mẹ chạy trước, con cong đuôi chạy theo sau. Ngựa mẹ âu yếm ngoái cổ nhìn con. Đàn ngựa bằng sứ có hai mươi ba con, đủ màu sắc, hình dáng và tư thế. Có con đang gặm cỏ, có con đang uống nước, có bốn con đang kéo xe. Sáu con ngựa còn lại bằng chất liệu gì mà óng ánh. Thằng Quyền bấm nút, tức thì đàn ngựa hí lên.
Tôi cầm lên tay từng con ngựa một. Càng ngắm đàn ngựa tồi càng mê. Lúc tiễn tôi về, thằng Quyền vỗ vai tôi, thân mật hỏi: "Mày có hiểu nghĩa "Khuyển mã chí tình" là gì không?" Tôi bâng khuâng nghĩ: "Trong các vật nuôi, con ngựa thật vô giá". Ngựa đua, ngựa kéo xe, ngựa chiến... có đủ mặt trong toàn bộ đồ chơi của thằng Quyền. Tôi ao ước mua được vài con ngựa gỗ như thế.