Cô Sanh rất đẹp. Bố mẹ là người chân lấm tay bùn, gốc gác nông dân, nhưng cô được trời phú cho cả thanh lẫn sắc. Năm học lớp 9, cô Sanh giành hai giải cùng một lúc, giải Nhất dân ca với bài “Người ơi, người ở đừng về” và giải Hoa hậu, cô đã rinh về 25 triệu cho bà Lễ bán bánh đúc ở chợ Goòng. Cả xã, cả huyện phải lác mắt.
Sau đó, đoàn Văn công Quân đội đã tuyển cô Sanh vào học Văn hóa nghệ thuật. Sau ba năm học tập và luyện tài, cô đã trở thành ca sĩ tài danh nức tiếng. Thỉnh thoảng vẫn thấy cô xuất hiện trên ti-vi với nhiều bài dân ca, bài hát. Người ta kháo nhau, ca sĩ Sanh là người hát hay nhất bài Chứ đi mô vần nhớ về Hà Tĩnh và bài Con sông quê,...
Có điều rất lạ, tuy vẫn mắt sắc dao cau, cổ kiêu ba ngấn... nét duyên dáng ngày xưa, nhưng ngày nay, cô mang một cái tên mới là Hồng Thanh, mặc váy hồng... tuyệt đẹp.